Trang Chủ Tin tức Câu chuyện thành công Câu chuyện đầy nước mắt về sự sống từ mầm mống HIV

Câu chuyện đầy nước mắt về sự sống từ mầm mống HIV

66
0

Sau lần không cầm được tình cảm và trót quan hệ với một thanh niên làng, chị đã bị lây nhiêm HIV từ anh. Sau khi vào Nam lập nghiệp, chị kết duyên với một người anh kết nghĩa thuở nhỏ và tình yêu nhân lên khi một cháu bé chào đời.

Sau lần không cầm được tình cảm và trót quan hệ với một thanh niên làng, chị đã bị lây nhiêm HIV từ anh. Sau khi vào Nam lập nghiệp, chị kết duyên với một người anh kết nghĩa thuở nhỏ và tình yêu nhân lên khi một cháu bé chào đời. Nhưng rồi cuộc tình cảm động ấy sớm rơi vào bi kịch khi cả hai người phát hiện ra đã mang căn bệnh thế kỷ và đang ở sang giai đoạn cuối. Cháu bé vô tội của anh chị lớn lên với sự ghẻ lạnh và xa lánh của người đời.

Điều kì diệu đã xảy ra sau khi bố mẹ qua đời, cháu bé cả ba lần xét nghiệm đều chứng nhận có kết quả âm tính với HIV. Cháu Nguyễn Thị Ngọc (SN 2007) vẫn khỏe mạnh, sống dựa vào tình thương cửa ông bà và theo học tại trường mầm non xã Châu Quang, huyện Quỳ Hợp, tỉnh Nghệ An.

Mối tình đẹp và và tấn bi kịch của cuộc đời

Nguyễn Tiến Dương (SN 1980) và Vi Thị Hiếu (SN 1982) cùng sinh ra tại vùng đất nghèo bản Đồng Huống, xã Châu Quang, huyện Quỳ Hợp. Từ nhỏ Dương và Hiếu là đôi bạn thân, trước đây hai người đã từng kết nghĩa làm anh em. Năm 1999, học xong cấp 2 vì hoàn cảnh gia đình khó khăn nên Dương bỏ học nam tiến để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Hai năm sau, Hiếu cũng tốt nghiệp ra trường và xin phép bố mẹ vào miền nam làm ăn. Tại đây Hiếu gặp lại Dương người anh kết nghĩa năm xưa. Giữa đất khách quê người lại thiếu thốn tình cảm nên Dương và Hiếu có điều kiện quan tâm chăm sóc cho nhau và sớm nảy sinh tình cảm.

Đầu năm 2005, Dương không may bị tai nạn lao động phải nằm viện điều trị trong thời gian dài. Không người thân thích, Hiếu một mình chạy vạy lo toan chữa bệnh và chăm sóc chu đáo cho Dương. Cảm động trước tấm lòng của Hiếu, Dương như được tiếp thêm động lực để anh nói thật tình cảm của mình bao năm qua. Dương đã mạnh dạn tỏ tình với Hiếu và được cô chấp nhận tình cảm trong nụ cười mãn nguyện. Niềm hạnh phúc như vỡ òa trong Dương, ngay sau ngày Dương xuất viện hai người về quê xin phép gia đình tổ chức lễ cưới vào cuối năm 2006.

Một mái ấm gia đình hạnh phúc được xây lên, tuy còn nghèo đói nhưng họ luôn có nhau và sống trong gia đình ngập tràn tiếng cười. Cưới nhau được mấy tháng, Hiếu sinh ra ốm yếu và có những biểu hiện rất lạ. Lúc mang thai được 2 tháng, Hiếu thường xuyên bị ho, người nóng sốt và lúc nào cũng thấy mệt mỏi, toàn thân nổi mẩn đỏ như muỗi cắn. Hơn nữa Hiếu thường mất ngủ, ban đầu còn chợp mắt được đôi lúc chứ về sau cô hầu như thức trắng cả đêm. Thấy vợ có biểu hiện lạ, Dương cùng gia đình tưởng cô bị sốt rét nên đi khắp nơi tìm thầy, tìm thuốc để chữa trị, nhưng bệnh không khỏi.

Bà Nguyễn Thị Nhân, mẹ chồng Hiếu nhớ lại: “Thấy đứa con dâu vốn hiền lành, chăm chỉ nay bị căn bệnh lạ nên gia đình rất thương con và đã đưa Hiếu đi chữa khắp nơi, từ bệnh viện huyện cho tới bệnh viện tỉnh nhưng vẫn không khỏi”. Chạy chữa khắp nơi mà bệnh không thuyên giảm, người thân hi vọng đó chỉ là những triệu chứng do mang thai. Rồi ngày sinh của Hiếu cũng đến, hai bên gia đình đang hồi hộp đón chào sinh linh mới thì nhận được tin sét đánh. Từ đây, tấn bi kịch của gia đình bắt đầu, khi Hiếu làm xét nghiệm máu để lên bàn sinh thì bác sỹ phát hiện cô nhiễm HIV giai đoạn cuối. Mọi người rụng rời khi nghe bác sỹ thông báo, gia đình bên nội và bên ngoại không tiếc lời đổ lỗi cho nhau. Mấy tháng sau, Dương đi xét nghiệm và ngã quỵ khi biết mình cũng mắc căn bệnh thế kỷ.

Không khí trong nhà trở nên nặng nề, không ai dám khẳng định lý do hai vợ chồng cùng mắc bệnh đó. Sau nhiều lần gia đình gặng hỏi Hiếu mới thú nhận, khi Hiếu và Dương chưa có tình cảm với nhau thì Hiếu có yêu một người cùng làng. Anh này nghiện ma túy, trong một lần anh này rủ Hiếu đi uống café và nhậu cùng bạn bè. Vì quá say nên Hiếu không làm chủ được bản thân và đã quan hệ với người này. Khi Hiếu và Dương lấy nhau được mấy tháng thì anh này cũng trở về làng với thân hình tàn tạ và chết không rõ nguyên nhân sau đó ít lâu. Hiếu nghĩ có lẽ cô đã nhiễm HIV từ người này và mong gia đình tha thứ cho lỗi lầm của mình. Một năm sau ngày sinh con Hiếu qua đời, đến năm 2010, vì chán nản cộng thêm bệnh tật Dương cũng ra đi bỏ lại tình thương của cả gia đình và đứa con tội nghiệp. Cả hai vợ chồng trẻ qua đời vì căn bệnh thế kỷ đã tạo ra nhiều đồn thổi và sóng gió cho miền quê nghèo vốn yên bình này.

Tận cùng nỗi đau và điều kỳ diệu

Sau cái chết của Dương và Hiếu, bố mẹ hai bên dường như đã cạn nước mắt khi kẻ tóc bạc phải tiễn kẻ đầu xanh. Hàng xóm có đến thăm viếng nhưng họ luôn xa lánh, kỳ thị, thậm chí họ không dám uống nước. Vì đây là 2 trường hợp đầu tiên trong vùng chết vì HIV nên cả xóm làng xôn xao, có kẻ còn đặt điều gieo bao đau khổ cho cả hai gia đình vốn đã bất hạnh. Mất con, bà Nhân, mẹ Dương không thiết tha cuộc sống nữa, thế nhưng vì thương đúa cháu bé bỏng sớm mồ côi cha mẹ bà gắng gượng để bù đắp cho cháu. Ông trời vẫn còn thương họ khi giọt máu của vợ chồng Dương là bé Nguyễn Thị Ngọc (SN 2007) khỏe mạnh. Khi mới sinh ra, Ngọc chỉ nặng 1,1 kg, và cháu có nguy cơ mang cùng “bản án” với bố mẹ. Các bác sỹ khuyên gia đình không nên cho bé bú sữa mẹ mà nên cho cháu uống sữa ngoài và hoàn toàn cách li với mẹ để chờ tròn ba tuổi sẽ tiến hành xét nghiệm HIV.

Ban đầu, do không hợp với sữa ngoài nên bé việc chăm sóc bé Ngọc rất khó khăn. Ông Nguyễn Tiến Vinh (bố Dương) buồn bã nói: “Khi biết cái Hiếu mắc bệnh, thằng Dương đã biết trước bệnh tình của mình không qua khỏi nên đã dặn bố mẹ là sau khi mình chết thì đưa cháu Ngọc đến trại trẻ mô côi để khỏi làm phiền đến gia đình”. Thương cháu, mỗi ngày trôi qua ông bà và người thân lại thấp thỏm lo sợ cháu sẽ có biểu hiện lạ. Năm Ngọc tròn 3 tuổi, bé rất hiếu động và thông minh.Vì mong muốn cháu được đi học và không bị phân biệt đối xử, gia đình đã đưa cháu Ngọc đi xét nghiệm. Kết quả thật bất ngờ, sau 3 lần xét nghiệm, một lần ở Bệnh viện đa khoa huyện Quỳ Hợp và 2 lần ở Bệnh viện đa khoa tỉnh Nghệ An, tất cả đều cho kết quả âm tính với HIV. Các bác sỹ cho biết, cháu phát triển hoàn toàn bình thường và không hề có căn bệnh như bố mẹ nó. Khi đó, hàng xóm láng giềng mới bớt hắt hủi Ngọc. Niềm vui lớn hơn là từ nay cháu được đến trường mà không còn bị người ta dị nghị, xa lánh.

Cô giáo Nguyễn Thị Tiếp – Phó Hiệu trưởng Trường Mầm non xã Châu Quang, huyện Quỳ Hợp cho biết: “Việc cháu Ngọc được gia đình đưa đi xét nghiệm và cho kết quả âm tính khiến cả nhà trường và phụ huynh đều hết sức vui mừng. Ban đầu, có rất nhiều phụ huynh phản đối việc cho cháu học tại trường này vì họ nghĩ sẻ ảnh hưởng tới con em họ. Nhiều phụ huynh còn dọa chuyển trường nếu cháu Ngọc học ở đây. Sau khi có kết quả xét nghiệm, nhà trường đã động viên và làm tư tưởng các phụ huynh, giúp họ hiểu vấn đề. Thậm chí, với nhiều người khó tính, nhà trường còn đưa giấy xét nghiệm của cháu Ngọc cho xem. Hiện tại, mọi việc đã ổn và cháu Ngọc đã được vào học và hòa nhập với các bạn trong lớp. Nhà trường cũng đã trao đổi với Phòng giáo dục huyện Quỳ Hợp, cần có chính sách hỗ trợ, ưu tiên để cháu Ngọc được theo học đến nơi đến chốn”.

Quả thật, điều cháu Ngọc có kết quả âm tính với HIV là một điều rất kỳ diệu, giờ đây cháu được sống trong tình thương của người thân và bà con xóm làng. Dù chưa ý thức được thế nào là căn bệnh quái ác khiến bố mẹ ra đi mãi mãi, nhưng Ngọc vẫn ước mơ sẽ học thật giỏi để có thể trở thành thầy thuốc chữa bệnh cho những người nghèo khó chốn thôn quê…

Nguồn: baomoi.com