Cô gái nhiễm HIV và giấc mơ có một đứa bé

52
0

Đến nay, chị đã có thâm niên 16 năm sử dụng chất ma túy và 2 năm dứt hẳn được chất gây nghiện ấy, nhưng lại mang trong mình virus HIV. Đau khổ tột cùng vì bị ngay những người thân trong gia đình miệt thị, có lúc chị muốn chết đi cho rảnh mắt người đời

Đến nay, chị đã có thâm niên 16 năm sử dụng chất ma túy và 2 năm dứt hẳn được chất gây nghiện ấy, nhưng lại mang trong mình virus HIV. Đau khổ tột cùng vì bị ngay những người thân trong gia đình miệt thị, có lúc chị muốn chết đi cho rảnh mắt người đời. Thế nhưng vì tình thương của người mẹ dành cho mình, chị đã từ bỏ ý nghĩ ngông cuồng ấy. Chị là Trần Thị Thanh Tuyền 34 tuổi, ở quận 10, TP HCM.

Chị Tuyền cho biết, hiện cuộc sống của chị đã cân bằng trở lại và chị đang sống hạnh phúc bên người chồng cũng cùng hoàn cảnh với mình. Hằng ngày, sau thời gian làm việc, hai vợ chồng chị chở nhau đi dạo các con phố rồi cùng nhau đi thăm người thân trong gia đình. Việc làm này cách đây không lâu chỉ là mơ ước của hai vợ chồng.

Kể lại con đường “sống chung” với ma túy của mình, chị Tuyền bùi ngùi nhớ lại, năm vừa tròn 16 tuổi, cả nhóm bạn cùng đi xe máy xuống thành phố Vũng Tàu để tổ chức sinh nhật cho chị. Hôm đó, cả nhóm đang đi thì Tuyền và một người bạn bị té xe. Nơi xảy ra tai nạn cách rất xa bệnh viện, gọi công an đến thì sợ bị bắt vì cả nhóm đều không có giấy tờ tùy thân và giấy tờ xe hợp lệ. Hoảng sợ khi thấy toàn bộ khuôn mặt của Tuyền bị trầy xước, cả nhóm quyết định vào một quán karaoke nghỉ chân.

“Lúc ấy, tôi cảm thấy đau rát. Ngồi khóc và chỉ một mực đòi về với mẹ, thì một anh lớn nhất trong nhóm đưa ma túy ra và kêu tôi hút đi, sẽ hết đau. Nghe lời, tôi cũng cầm thuốc và hút. Cơn đau cũng giảm dần”, Tuyền chia sẻ. Buổi sinh nhật của Tuyền vì thế mà không thực hiện được. Sáng hôm sau cả nhóm tức tốc trở về Sài Gòn, Tuyền được đưa vào bệnh viện chữa trị vết thương. Sau ngày xuất viện, Tuyền luôn phải sống trong cảnh vật vã với những cơn thèm thuốc.

Trong suốt những năm học, Tuyền luôn là học sinh khá giỏi của trường. Sau cái ngày ấy, cô lấy lý do bị các bạn cùng lớp “ăn hiếp” và ra tay đánh lại bạn nên bị nhà trường đuổi học để được nghỉ học. Thương con, ba mẹ Tuyền nhất nhất khuyên, không học trường này thì học trường khác. Đang học lớp 10, Tuyền giấu bố mẹ là đi học bình thường nhưng hằng ngày lại lai rai cùng nhóm bạn đi chích ma túy.

“Hồi đó, không làm ra tiền nên mỗi lần thèm thuốc, tôi lấy cớ mua quần áo, đi sinh nhật bạn, đi học thêm và tiền mua sách vở… để mua thuốc chích. Những khi không biết lấy lý do gì để xin tiền, tôi mang những đồ dùng cá nhân đi bán, miễn làm sao để thỏa mãn được cơn thèm thuốc. Còn bố mẹ tôi thì khác, nghĩ tôi là con út trong nhà, lại học giỏi nên tôi làm việc gì cũng không ngăn cản”, Tuyền chia sẻ.

Một lần đang chích thuốc cùng nhóm bạn trong quán cà phê thì bất ngờ công an ập vào bắt giữ, Tuyền bị đưa vào trại giáo dưỡng. Ba mẹ sững sờ trước đứa con gái mà mình luôn tin tưởng. Mẹ khóc ròng vì không biết làm sao đưa con gái ra khỏi cái chết trắng. Ba cũng ngày đêm mất ngủ vì suy nghĩ. Lúc đó, Tuyền quyết tâm cai thuốc và làm lại cuộc đời. 9 tháng sau ngày bị bắt, cô gái được về nhà, rồi chẳng bao lâu sau tiếp tục trở lại con đường nghiện ngập. “Chẳng biết nữa, khi nhìn thấy bố mẹ buồn vì mình, tôi quyết tâm lắm nhưng khi cơn thèm thuốc lên thì tôi không kiềm chế được bản thân mình. Mặc dù, má đã giấu nước mắt trói tôi trong dây xích nhưng tôi vẫn tìm cách tháo ra để đi tìm thuốc”Cứ thế, cho đến năm 2000, tôi bị bệnh và phải nhập viện, các bác sĩ lấy máu xét nghiệm nên đã kết luận, tôi bị dương tính với HIV. Cầm kết quả trên tay, má tôi khóc hết nước mắt nhưng khi nhìn thấy tôi, bà lại nở một nụ cười thật tươi. Thương má tôi lại quyết tâm đi cai nghiện. Nhưng…”.