Trang Chủ Tin tức Câu chuyện thành công Tình yêu đến với những cặp vợ chồng trái dấu

Tình yêu đến với những cặp vợ chồng trái dấu

88
0

Được tiếp cận với điều trị bằng thuốc ARV, người sống chung với HIV không những cải thiện được sức khỏe, tiếp tục lao động và đóng góp cho cộng đồng xã hội, mà còn làm giảm kỳ thị và phân biệt đối xử. Hơn nữa, nhiều người trong số họ đã  tìm thấy tình yêu và hạnh phúc không chỉ đối với người cùng cảnh mà cả với những người không có HIV.

 Được tiếp cận với điều trị bằng thuốc ARV, người sống chung với HIV không những cải thiện được sức khỏe, tiếp tục lao động và đóng góp cho cộng đồng xã hội, mà còn làm giảm kỳ thị và phân biệt đối xử. Hơn nữa, nhiều người trong số họ đã  tìm thấy tình yêu và hạnh phúc không chỉ đối với người cùng cảnh mà cả với những người không có HIV.

Tôi nhớ cách đây 10 năm,  tiến sĩ Stephens, anh ấy là chuyên gia trong hoạt động phòng, chống HIV/AIDS  đã đến Việt Nam. Trong lần trả lời các phóng viên báo chí, anh  nói: “Tôi đã chung sống với HIV hơn 20 năm nhưng vợ tôi không nhiễm  và con tôi cũng không nhiễm HIV”. Câu chuyện đó đã để lại ấn tượng mạnh   và thu hút sự quan tâm của nhiều nhà báo trong nước lúc bấy giờ.

Ngay sau đó, đám cưới  “trái dấu” giữa một người đàn ông có HIV kết hôn với một phụ nữ không có HIV, được tổ chức tại quận Long Biên,  Hà Nội cũng không kém phần xúc động. Đó là trường hợp của anh Trung, một người thợ làm nhôm kính không may  nhiễm HIV. Trong những ngày tháng   chán nản, anh đã đập phá đến đồng tiền cuối cùng  anh  dành dụm được do lao động cần cù, vất vả. Nhưng rồi anh  đãnghĩ rằng cần phải làm cái gì đó có ích cho cộng đồng và xã hội. Anh là một trong những thành viên sáng lập ra Mạng lưới Vì ngày mai tươi sáng được tập hợp nhiều nhóm tự lực tại 21 tỉnh phía Bắc của những người sống chung với HIV với các hoạt động chăm sóc, tư vấn tại nhà và cộng đồng. Ngoài ra, Mạng lưới còn  tạo việc làm và thu nhập cho những người cùng cảnh. “Mình không nghĩ rằng sẽ có  ngày hôm nay. Lúc đấy, mình đã nói thật về tình trạng có HIV và hoàn cảnh của mình với người yêu nhưng cô ấy càng thương mình hơn. Cuối cùng, đám cưới của bọn mình vẫn diễn ra bình thường.” Hai vợ chồng anh Trung đã sinh được một con trai năm nay lên 6 tuổi hoàn toàn khỏe mạnh và kháu khỉnh.

Cho đến thời điểm này, những câu chuyện tương tự tại Việt Nam đã không còn là đề tài hiếm. Trong  một Hội thảo kết thúc dự án về chăm sóc những người có HIV tại Hà Nội  được thực hiện bởi Hội phụ nữ., cả khán phòng  chăm chú lắng nghe những lời chia sẻ của một phụ nữ có nước da ngăm ngăm đen đến từ tỉnh Lạng Sơn. “Em tên là Hạnh. Trước đây, em đã có một đời chồng, anh ấy là người sử dụng ma túy và đã mất bởi AIDS cách đây 5 năm. Thực lòng em cũng không muốn đi bước nữa nhưng anh ấy biết em có HIV nhưng vẫn muốn sống chung và có con với em. Chúng em đã đi hỏi khắp nơi, cuối cùng được một bác sĩ tư vấn cho chúng em cách thụ tinh qua xi-lanh. Hôm nay, như các anh, chị thấy đấy, em đã có bầu được 7 tháng. Đi siêu âm bác sĩ nói là con gái”. Sau một hồi  im lặng, các đại biểu tham dự hội thảo vỗ tay rào rào vì vui mừng bởi câu chuyện của chị Hạnh.

Nhân dịp chuyến công tác tại thành phố Hạ Long, Quảng Ninh, chúng tôi tranh thủ đến thăm Hùng, một người bạn cùng quê. Không thể tin vào mắt mình nữa, cùng đi với Hùng đến khách sạn đón chúng tôi,  là một phụ nữ trẻ vợ của Hùng trên chiếc xe Lexus 07 chỗ. Tôi vẫn còn nhớ như in khoảng 7, 8 năm trước, chúng tôi chuyển gửi Hùng vào Bệnh viện Lâm sàng và các bệnh nhiệt đới. Lúc đó, Hùng chỉ còn da với xương do bị viêm phổi, tế bào miễn dịch CD4 chỉ còn mấy chục thấp hơn ngưỡng trung bình quá nhiều và đang trong tình trạng nguy kịch. Trên người Hùng chả còn gì có giá trị, Hùng đã bán hết vì ma túy. Vài  năm sau, nghe mọi người kể lại Hùng đã cai ma túy,  đi học lái xe. Sau đó, đi lái xe thuê, có lúc đi chạy xe ôm. Hùng nhớ lại: “Vào những năm thập kỷ 90, tất cả thanh niên ở đây đều nghiện. Ma túy đã làm em mất hết tất cả, trong đó có tình yêu. Vợ trước của em là người yêu đầu tiên của em cũng bỏ em ra đi. Em quyết định bỏ ma túy nhưng cũng chả có ai tin em sẽ làm được việc đó; nhưng em không quan tâm đến điều đó. Em biết mình bị nhiễm HIV nên em nghĩ công việc lái xe về lâu dài không có lợi cho sức khỏe. Em đã nghĩ đến việc dành dụm tiền và vay mượn gia đình, họ hàng để làm ăn. Bây giờ, em chưa giàu nhưng mỗi khi anh,  chị về quê cũng đủ mời anh, chị đi chơi thoải mái ở Hạ Long”.

Những câu chuyện về  tình yêu giữa những người có HIV và những người không có HIV, Có lễ không thể kể hết. Khi biết người yêu mình có HIV, họ vẫn chấp nhận đến với nhau. Trong số các bạn mà tôi biết, Chị Thảo có một công việc khá  ổn định, đang làm kế toán cho một công ty Than tại thị xã Cẩm Phả, Quảng Ninh.   Sau khi gặp anh Hoàng một thành viên trong Ban điều hành của Mạng lưới những người sống với HIV tại Hà Nội, chị Thảo đã từ bỏ công việc đang làm để lên Hà Nội sống với anh Hoàng. Hai anhchị đang lên kế hoạch để sinh con. “Thà em biết chồng em là người có HIV để chủ động dự phòng còn hơn là không biết vì nguy cơ nhiễm HIV có thể đến với bất kỳ ai”. Chị Thảo tâm sự.

 Tình yêu vẫn đến với những cặp vợ chồng trái dấu và bóng mây đen của kỳ thị và phân biệt đối xử đang tan dần.